tháng mười 2014

31.10.14

       Tự nhiên ngồi lục lại facebook thấy mấy cái hình mà gợi nhớ nhiều quá, cái quãng thời gian xa nhà lại nhớ kĩ, nhớ rõ là đằng khác. Cũng do cái thời tiết tháng mười ở đây khó chịu quá, thu đã gần tàn mà đông cũng chưa sang nữa. Chắc là giao mùa rồi. Gió bất thổi ào ào, rét khủng khiếp. Chỉ khổ mấy thằng em năm nhất mới vào trường chắc chịu không nổi vì suốt ngày hết đi đều lại bị kiểm tra, điểm danh ngoài trời, cóng mất thôi.

     Mà hồi mới sang mình cũng có hơn gì tụi nó, có khi khó hơn, nhọc hơn nữa ấy chứ.Nhưng rồi thì đâu lại vào đấy cả thôi. Rồi cũng phải thích nghi, cũng phải sống, cũng phải học tập như ai, chả bị rầy chả bị phạt, đời kể như bây giờ thì sướng quá chừng rồi.
     Tháng mười ở Nga chứ có phải ở miền Trung đâu mà mưa thúi đất, mưa dầm đề nước tràn khắp đồng, chẳng phải ở Nam đâu mà nắng ấm, gió mát, trời xanh trong. Tháng mười ở đây thì đi đâu cũng thấy mờ mờ, xám xám, lạnh lạnh có khi còn ran rát ở da mặt nữa. Không phải đông thì còn ai vào đây nữa, không nhầm được.
     Đối với mấy đứa năm dự bị thì đông cũng vui lắm chớ. Vừa mới qua cỡ tháng mười dù thời tiết có đổi khác nhưng háo hức quá mà. Một miền đất hoàn toàn mới lạ chớ đâu có phải ở quê ra thị trấn đâu, phải khám phá tìm tòi để còn kể lể, còn khoe với bà con họ hàng về cái bữa cô giáo mời về nhà chơi hay làm hách với mấy phong tục sốc sốc, chớ không mang tiếng đi du học nước ngoài mà không biết chi về xứ sở người thì tệ quá.
     Nhưng đông còn có một món quà đặc biệt nữa mà tự nhiên "hào phóng" ban tặng cho mấy đứa dự bị (chắc chỉ có mấy đứa học dự bị thôi) đó là tuyết. Hồi đó mấy thằng mình cũng háo hức chờ tuyết lắm, cốt để ngắm cho đã, nếm thử coi hấn ra rân chớ coi trên tivi thấy đẹp quá, lãng mạn quá mà. Tuyết trắng muốt như bụi đá ngăn đông tủ lạnh nhà mình, mà mềm, mịn, nhẹ bổng, long lanh như pha lê, sờ tay thấy lạnh lạnh ướt ướt vì đụng hơi người là tan liền. Tuyết ở đây vào mùa rơi có khi cả ngày lẫn đêm. Sáng ra phủ trắng cả một sân trường, trên nóc nhà khu kí túc, trên đường đi đã sẵn một lớp dày cộm đang chờ mấy chú lính năm nhất, năm hai mang chổi, xẻng hì hục dọn sạch. Rét thì thôi khỏi nói nữa. Thế mới có vụ mấy anh lính đâm ra chán tuyết, thấy tuyết rơi nhiều là ngán. Đêm vén rèm cửa sổ trông ra ngoài, thấy trời trắng xóa, tuyết rơi ào ào mà toàn là những bông bự thì biết ngay thể nào ngày mai cũng là một ngày vất vả đây.

     
Nhưng tuyết nhiều rồi cũng hết cả, khó khăn mấy thì rồi cũng qua tất. Năm nhất, năm hai thì phải làm "nghĩa vụ" nhiều nhiều để biết được cái sướng ở năm ba chớ. Phải qua vất vả, gian nan thì mới thấy sướng, thấy hạnh phúc mỗi khi rổi người, thảnh thơi quá. Mà không khó thì có gì là thú, trò dễ quá thì cũng chả ai chơi vì con người ta thích khẳng định bản thân với lại cũng mong muốn khôn hơn, trưởng thành hơn nữa. Không khó thì đố thằng nào đứng chung, làm gì có xích lại gần nhau như bây giờ. Chả phải ở đây mình đã có một tập thể đoàn kết, một gia đình mà tình anh em thì lúc nào cũng cao ngất đó sao. Còn phải cảm ơn mấy cái thử thách đã qua nữa mới đúng.Đâu có dễ mà mấy chục mạng lúc nào cũng thân thiết, tận tình với nhau. Đừng nói là bây giờ chứ sau này dù có thế nào thì đâu thể mất đi tình đồng chí, đâu thể quên những năm tháng cùng nhau. Điều này thì đứa nào cũng rõ quá rồi.


         Mà cũng tình cờ thật thì cả bọn mới gặp nhau ở đây và trở thành những người thân quen. Chắc là do số hết chứ đâu dễ gì mấy thằng lạ hoắc đùng một cái nhảy vào cuộc đời của mình và đứng cùng nhau để chẳng thằng nào ăn hiếp được. Việc đó không dễ gì tính trước. Mà được cái thấy thằng nào cũng tốt tính cả, có đứa nóng, đứa nguội, có đứa dễ, đứa khó nhưng nói chung thì chơi với anh em đều Ok hết. Mà học ở cái trường này phải thế, không thế thì có chơi với dế chứ với ai. Các bậc cha mẹ ở nhà thì cứ yên tâm, khỏi lo lắng việc gì, cứ ra trường về là thằng nào cũng chuẩn hết, biết nấu nướng, giặt giũ, dọn dẹp sạch sẽ lại thêm tính kĩ luật, đoàn kết, biết suy nghĩ trước sau. Nói chung ở lính ra phải chững chạc hơn là đúng rồi.



          Thời gian trôi nhanh thật, mới tháng mười năm 2011 giờ đã 2014 rồi. Mấy người anh em chí cốt đã sang năm ba, năm hai, có đứa vừa lên năm nhất lại chờ mấy thằng sắp sang nữa. Cứ thế hệ này lên lại đến thế hệ khác tiếp nối, đâu thể để mất truyền thống được. Mấy đứa em năm nhất cố gắng giữ gìn sức khỏe, học tập rèn luyện cho tốt rồi tết còn về với gia đình, bạn bè ở nhà chứ xa Việt Nam có hơn cả năm rồi. Còn mấy thằng năm hai thì đi thực tập về chuẩn quá, lớn hẳn ra ai cũng khen. Bây giờ nhà đông anh em quá, hết chỗ chứa rồi, cứ gặp mặt là lại như bầy mào chao lùm, líu ríu, ồn ào mà sao thấy vui lạ.


Huỳnh Kim Khánh

26.10.14

NIỀM VUI CUỐI TUẦN

          Thời gian vẫn trôi và cuộc đời vẫn chạy,với con người cuộc sống luôn luôn là những điều bận rộn. Một tuần trôi qua với biết bao dự định đã và chưa làm được,với biết bao công chuyện và công việc đã và chưa hoàn thành…

và cuối tuần là thời gian quý giá cho mỗi chúng ta,mỗi con người đều tìm đến những giây phút vui vẻ bên gia đình, bên bạn bè và bên người thân yêu. Đó là một bữa cơm đoàn viên sau một tuần vất vả, hay là một cuộc dã ngoại đi chơi…Đó là những giây phút, giây phút mà chúng ta được quây quần với ba má, với anh chị em, với bạn bè và với những người thân yêu…là những giây phút mà những cô cậu sinh viên xa nhà được đoàn tụ bên gia đình, những giây phút mà những ông bố, bà mẹ được ngắm nhìn những người con yêu dấu của mình…Và đó chắc hẳn là những kỉ niêm đẹp in sâu trong mỗi chúng ta, và đối với ngay chính bản thân tôi (tôi đã từng là sinh viên của một trường đại học tại Việt Nam, thời gian một năm đó đã làm cho tôi biết quý giá hơn những giây phút đoàn tụ bên gia đình.)
       Nhưng giờ đây, chúng tôi những người con đất Việt,những cô cậu du học sinh xa nhà đã và đang sống trên xứ người (một mảnh đất mà chưa từng đặt chân tới). 30 anh em chúng tôi mỗi người một vùng miền,mỗi người một hoàn cảnh, chưa từng một lần gặp nhau,nhưng chúng tôi có cùng chung chí hướng, cùng chung đam mê…Chúng tôi luôn dành cho nhau sự quan tâm, động viên, những tình cảm đầm ấm và đẹp đẽ để rồi tạo nên một sức mạnh tập thể vững chắc…chúng tôi luôn đùm bọc, bao che và giúp đỡ nhau vượt qua những khó khăn của cuộc sống,vượt qua những rào cản ngôn ngữ…và hơn hết là những lời động viên quý giá và chân thành của những người anh đã truyền động lực giúp chúng tôi vơi bớt đi nỗi nhớ nhà, nỗi sợ hãi nơi đây.
       Cũng như bao người khác, chúng tôi cũng trải qua một tuần bận rộn với biết bao công việc.Và cuối tuần cũng là thời gian để chúng tôi quây quần và tụ họp bên nhau,cùng nhau vui chơi,cùng nhau nói chuyên vui vẻ,xả strees và nghĩ về một tuần đã qua….Và dĩ nhiên cuối tuần của chúng tôi sẽ không được đoàn viên bên gia đình, thiếu vắng những món ngon mẹ nấu…Niềm vui cuối tuần đối với chúng tôi đơn giản là cùng anh em chơi những chận bóng sảng khoái (thắng thua không quan trọng,quan trọng là vui vẻ và đoàn kết) ,với những tiến cười ,tiếng hò reo vui nhộn….

                                                   
      Và tuyệt vời hơn là cùng nhau tụ tập bên bãi biển, ngồi nghe tiếng gió và tiếng sóng vỗ từ biển khơi,thả hồn theo gió và làn sóng để tận hưởng cuộc sống tuyệt vời và đẹp đẽ hơn…và dĩ nhiên là cùng nhau tổ chức bữa tiệc nhỏ ngày cuối tuần bên bờ bển trong xanh,mát mẻ và hiền dịu thân yêu.
       
Học viên hàng hải МГУ
      Hay đó là những buổi đi chợ cùng bạn bè, những trận cầu tennis sảng khoái…Và buổi tối là thời gian quý giá dành cho những cuộc trò chuyện cùng gia đình,ba má và người thân qua điên thoại,qua máy tính; là thời gian trò chuyện cùng bạn bè qua các trang mạng xã hội(facebook,sky,viber…)…và khoảng thời gian trò chuyện đó lại càng làm chúng tôi nhớ về gia đình về quê hương và về tổ quốc nhiều hơn.
     Đó là niềm vui cuối tuần của những người con xa nhà chúng tôi. Nó thật giản đơn nhưng rất quý giá và thật đáng chân trọng. Dù thời gian có trôi,dù cuộc đời vẫn chay,nhưng tôi tin rằng dù mười hay hai mươi năm nữa chúng tôi sẽ luôn nhớ mãi về những kỉ niệm đẹp đẽ này,những kỉ niệm sẽ đi theo năm tháng,những kỉ niệm gắn với những câu ca,những lời hát: ’’…nếu có ước muốn trong cuộc đời này… hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại…bên nhau tháng ngày,đam mê cháy bỏng…để nụ cười còn mãi lăn trên hàng mi…trên bờ môi và trong những… kỉ niêm xưa…’’!
                                                                                                            TRẦN VĂN PHÚC

Вышел очередной номер университетской газеты «Меридиан», в котором собраны увлекательные, познавательные и самые яркие события жизни университета:
  • Морской университет посетил Юрий Трутнев
  • «Профессор Хлюстин» снова в экспедиции
  • Совещание по подготовке к учениям «NOWPAP Дельта-2014»
  • Традиционное посвящение
  • Девушка на борту
  • Мэр Нумадзу пригласил в гости «Надежду»
Познакомиться с этим выпуском газеты можно в электронном варианте на сайте университета.

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.